Bóng đá Việt Nam: Kết và mở

“Cách cửa này khép lại, cánh cửa khác sẽ mở ra”, cũng tựa như kết thúc để bắt đầu. ĐT Việt Nam vừa chia tay 2 công thần, sớm đã được liệt vào hàng lão tướng, dù một mới mấp mé tuổi 30 (Phạm Thành Lương), người còn lại vừa kỷ niệm sinh nhật 32 tuổi (Lê Công Vinh), nhưng đồng thời hứa hẹn sẽ mở ra một chương rất mới cho những người trẻ hơn.

Thành Lương tiếp tục chơi bóng cho CLB, nhưng có thể người ta sẽ chỉ còn nhắc đến rất ít cầu thủ nhỏ con từng đoạt 3 Quả bóng vàng này, nhưng Công Vinh thì khác, anh vẫn buộc truyền thông phải tốn giấy mực, buộc người hâm mộ phải dõi theo.

Từ người mở lối Lê Công Vinh…

Những con số không vô tri, khi Vinh đã và đang được biết đến là chân sút số 1 trong lịch sử V-Legaue, cũng như ĐTQG; từng giành đủ vinh quang ở nhiều cấp độ đội bóng khác nhau và bản thân cựu tiền đạo đội trưởng ĐT Việt Nam cũng đã tích luỹ được 3 Quả bóng vàng (một kỷ lục), trong suốt sự nghiệp 13 năm chơi bóng đỉnh cao… Có thể nói, Công Vinh là con người của lịch sử, là cầu thủ sinh ra để trở thành huyền thoại, dù về tài năng, Vinh chưa đạt đến đẳng cấp ấy. Tại sao?  

Khi Hà Nội T&T giành chức vô địch V-League lần đầu tiên năm 2010, Công Vinh chịu kỷ luật và chấn thương sau đó, trước khi ra nước ngoài chữa trị, rồi thi đấu một thời gian ngắn. Trong màu áo B.Bình Dương mùa thứ 2 liên tiếp vô địch V-League 2015, vai trò của Công Vinh cũng không nổi bật, ít nhất so với kỳ vọng. Trước đó, AFF Suzuki Cup 2008, nếu BTC áp dụng luật bàn thắng trên sân đối phương, Công Vinh đã không là người hùng với cái đầu nhô lên phút bù giờ.


Sự tiến bộ của những cầu thủ trẻ như Văn Thanh mở ra tương lai hứa hẹn cho bóng đá Việt Nam.Ảnh: Phương Nam

Phải chắc như thế, bởi phải đợi đến trận chung kết lượt đi với Thái Lan ở Rajamangala, Công Vinh mới có bàn thắng đầu tiên tại giải năm đó, sau cú đệm bóng cận thành từ đường chuyền dọn cỗ của Việt Thắng. Chúng ta thắng 2 – 1 và lượt về, Thái Lan đã toan kéo trận đấu thêm 2 hiệp phụ, với lợi dẫn 1 – 0 cho đến phút đấu bù cuối cùng của hiệp nhì, thì Vinh đã xuất hiện, với cú lắc đầu có thể nói là khó lặp lại. Công Vinh đã đi vào lịch sử theo cách ấy: Không quá xuất sắc, nhưng son.

Vinh khởi nghiệp với xuất phát điểm khá thấp tại đội bóng thừa mứa các tài năng như SLNA, nhưng bằng với nỗ lực không mệt mỏi, anh đã tiến lên đẳng cấp ngôi sao. Tất nhiên, có hay thì mới có may và thành công sẽ không mỉm cười với những ai thiếu khát vọng và lười biếng. Việc Vinh giữ được mình trong môi trường phức tạp, nhiều thị phi, trong và ngoài bóng đá, cũng là rất bản lĩnh. Tất nhiên, đã có vài tình huống – thời điểm, Vinh bồng bột, ví như việc mặc cả sẽ giải nghệ nếu VFF…

Nhưng, tất cả những điều đó đã qua rồi và cái mà người ta nhắc đến Vinh, thần tượng Vinh, thậm chí là đố kỵ Vinh, đấy là nếp nghĩ và cách làm. Công Vinh “có điều kiện” hơn người, đấy là do tích luỹ mà ra, song việc anh quyết định học Đại học để tiếp tục tiến thân, thực sự rất đáng ngưỡng mộ, so với bao cầu thủ nhà giàu khác. Người trẻ nói chung và cầu thủ trẻ nói riêng, nếu chịu khó nhìn vào Công Vinh mà học hỏi, họ sẽ có tương lai. Nói Vinh là người mở lối là rất đúng bản chất.

Công Vinh từng gặp nhiều khó khăn vì thiếu người tư vấn, nhưng anh đã và sẽ là người tư vấn cho tất cả (nếu được nhờ cậy), trong vai trò một nhà quản lý – môi giới bóng đá. Trước Công Vinh có “siêu cò” Trần Tiến Đại, nhưng vì nhiều lý do, nghiệp bóng đá với ông Đại khá đoạn mệnh, chỉ kéo dài được khoảng 10 năm; nhưng sau Công Vinh, có thể rất nhiều những đồng nghiệp trẻ tuổi khác sẽ học hỏi và noi theo. Đơn giản, Công Vinh là tấm gương, là mẫu người đàn ông khá chuẩn mực.

Đến kỳ vọng gì mùa giải mới?

Các trọng tài (bất kể là ai, với ngay cả những người đã gắn mác FIFA) mắc sai sót nghiêm trọng ở V-League 2016 sẽ bị điều chuyển xuống giải hạng Nhất, hoặc các giải bóng đá ngoài chuyên nghiệp; Ban kỷ luật sẽ xử rất nặng với các trường hợp bạo lực sân cỏ, xâm phạm thân thể người khác và đặc biệt là những cầu thủ tái phát (như Đình Đồng, Quế Hải…)… Đấy là những thông báo mới nhất, sau cuộc họp chuẩn bị mùa giải mới. Nhưng, liệu mùa bóng 2017 có là cuộc cách mạng?

E rằng khó, bởi bóng đá Việt Nam đã lên chuyên ở tuổi 17, song đã và vẫn đang phải sống chung với những tồn tại gần như không thể giải quyết, mà bạo lực sân cỏ và vấn nạn trọng tài, chỉ là 2 trong số rất nhiều rào cản. Chất lượng giải đấu khó thể được nâng tầm, khi nhà tổ chức vẫn giới hạn các suất đăng ký ngoại binh, trong khi đào tạo trẻ, cung chưa đủ cầu. Việc lò SLNA gần như trở thành vùng trắng tại hệ thống các giải đấu trẻ 2 – 3 năm qua, không khỏi khiến tất cả phải giật mình.

V-League, giải đấu cao nhất xứ sở, cũng khó thể phát triển nên một tầm cao mới ở thì tương lai, khi chân đế của nó chỉ có 7 CLB tham dự giải hạng Nhất, còn giải hạng Nhì chơi bóng theo khu vực, rất èo uột; giải hạng 3 với nhiều địa phương chỉ tham gia có lệ. Đấy là một nghịch lý khi bóng đá phong trào ở Việt Nam rất phát triển và từng được xem là mô hình kiểu mẫu, được đề cử nhận giải của AFC đôi ba năm qua (dù chưa thắng giải). Tài chính rất cần, nhưng cách làm quan trọng hơn.

Trở lại với những kỳ vọng ở mùa bóng 2017. Sau các suất tham dự World Cup của ĐT futsal Việt Nam và U20 Việt Nam, việc các đội bóng như Hà Nội FC và Than Quảng Ninh đang tuyển mộ rầm rộ trên thị trường chuyển nhượng, hòng bơi ra đấu trường châu lục là AFC Champions League và AFC Cup, thực sự là tín hiệu đáng mừng, có thể tăng thêm tiếng nói cho nền bóng đá. Năm 2009, B.Bình Dương từng làm được điều này, nhưng lại không thể duy trì được thành tích ổn định.

Lộ trình phát triển của CLB, tác động và ảnh hưởng trực tiếp đến phát triển giải đấu, hay xa hơn là nền bóng đá. Nếu ngày đó đội bóng đất Thủ dấn tiếp, đầu tư bài bản từ quân đến tướng, để khẳng định được vị thế của mình trên đấu trường châu lục, bóng đá Việt Nam hẳn được hưởng lợi. Không dễ gì để được chứng kiến các ngôi sao hàng đầu thế giới đến Việt nam thi đấu, chí ít là trong màu áo của các đối thủ của đại diện Việt Nam. Hà Nội FC và Than Quảng Ninh đang làm lại, hãy cổ vũ họ.

Bóng đá, hết thịnh đến suy, cũng là chuyện bình thường. Nhưng nếu nhìn vào J-League, giải bóng đá hàng đầu của Nhật Bản và châu Á, để học hỏi, chúng ta sẽ thấy sự phát triển bền vững là hoàn toàn có thể. Chỉ 6 năm sau khi J-League ra đời (1992), Nhật Bản lần đầu tiên giành quyền dự World Cup (France 98). Từ chục năm nay, người Thái bắt đầu học hỏi và áp dụng mô hình này, với sự ra đời của Thai Premmier League. Cùng với việc rất nhiều các tỷ phú Thái Lan, đã và đang sở hữu các CLB lớn ở nước ngoài (điều xa xỉ với Việt Nam), đào tạo trẻ và đầu ra của bóng đá Thái Lan là rất hanh thông.


Tùy Phong - Thể thao & Văn hóa cuối tuần

Gửi cho bạn bè

Phản hồi

Thông tin người gửi phản hồi

Tin mới nhất

Tin cùng chuyên mục

Tin nổi bật

Thiết thực kỷ niệm 10 năm thành lập Đảng bộ Khối các cơ quan Trung ương

Thiết thực kỷ niệm 10 năm thành lập Đảng bộ Khối các cơ quan Trung ương

(TG)-Kỷ niệm 10 năm tái lập Đảng bộ Khối là cơ hội quan trọng để các cấp ủy đảng và cán bộ, đảng viên nhìn lại chặng đường vẻ vang mà toàn Đảng bộ đã đi qua, tự hào với những gì đạt được, đồng thời phát huy truyền thống, tiếp tục cố gắng, nỗ lực cao hơn nữa, trách nhiệm lớn hơn nữa để thực hiện tốt các nhiệm vụ chính trị được giao, đóng góp xứng đáng vào công cuộc đổi mới đất nước do Đảng lãnh đạo, xây dựng Tổ quốc Việt Nam văn minh, giàu đẹp; xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, thực sự của dân, do dân, vì dân; vững bước đi lên con đường xã hội chủ nghĩa mà Đảng và Bác Hồ đã chọn.